Bạn sinh ra để sống
Hãy tưởng tượng… Nếu một ngày kia, bạn bất ngờ nhận được giấy báo từ bệnh viện rằng mình bị ung thư, bạn sẽ đối mặt sự thật đó như thế nào? Bạn sẽ bàng hoàng, suy sụp, hay oán hận ông trời bất công? Từng tiếp xúc khá nhiều bệnh nhân ung thư, hay thường gọi tránh đi là “bệnh K”, đồng thời cũng là người nhà của bệnh nhân K, tôi hiểu phần nào nỗi đau cùng sự bất lực khi bỗng nhiên phải mang trên mình một “án tử”. Và nỗi đau càng thêm nặng trĩu khi căn bệnh tử thần quái ác ấy lại tìm đến một chàng trai còn quá trẻ với bao nhiêu ước mơ, hoài bão tương lai. Tôi biết đến Phú, nhân vật chính đồng thời là tác giả cuốn sách này một cách đầy tình cờ qua một bài chia sẻ trên mạng xã hội. Ấn tượng ban đầu của tôi về em là một chàng lính trẻ đang học năm 4 Trường Sĩ quan Lục quân 2 – Đại học Nguyễn Huệ. Phú có dáng người thư sinh nếu không nói là khá gầy, chắc do ảnh hưởng của quá trình trị liệu với hóa chất, tia xạ,… nhưng em có đôi mắt rất sáng và nụ cười lạc quan luôn thường trực trên môi. Nhìn những hình ảnh và bài đăng của em, khó ai hình dung ra đây là một bệnh nhân đang chiến đấu với căn bệnh quái ác: K xương. Vậy nhờ đâu mà Phú có nghị lực, tự tin chiến đấu với bệnh tật? Nhờ đâu em vượt qua được những đợt hóa trị, xạ trị, những lần “đục xương”? Đó là cả một hành trình trải nghiệm, đối mặt và tự nhận thức. Tất cả được Phú thuật lại một cách dí dỏm mà xúc động qua gần 200 trang sách. Qua những mẩu chuyện nhỏ đầy cảm xúc, Phú đã phác họa bức tranh cuộc sống dưới góc nhìn của một bệnh nhân K. Đó là sự vật vã giữa lằn ranh sinh tử, đó là những đau đớn tột cùng về thể xác và cả tinh thần khi phải nhìn từng người bạn mới quen từ giã cõi đời, đó là những lo toan về cơm áo gạo tiền,… Nhưng trên tất thảy, đó là sự hy sinh cao cả và tình người bao la giữa vợ với chồng, bố mẹ với con cái, bác sĩ với bệnh nhân, giữa bạn bè, thầy trò, đồng chí, và sự đồng bệnh tương liên, chia ngọt sẻ bùi của những bệnh nhân đồng cảnh ngộ. Phải chăng bệnh tật chỉ như một “cái kính lúp” phóng to bản chấ